L" (viết tắt những tiếng: Sai lầm của tôi).Không có họ thì khó biết được đời tôi đã ra sao.Người này khi làm cho hãng, tính toán chi li, cẩn thận lắm, nhưng với túi tiền riêng thì.vô sự tiểu thần tiên.Rán tỏ ra là một đạt nhân về vấn đề ấy.Chính là công toi, chào khách năm lần bẩy lượt như vậy làm cho tôi thất vọng.Tôi tự nhủ: "Cứ cho là chiếc tàu này sẽ nổ tung lên thì đã làm sao? Ta sẽ chết tức tốc, có hay trước gì đâu? Chết cách đó giản dị quá, ờ, còn hơn là chết vì nội ung nhiều.Khi làm giường, rửa chén, thấy rằng cần có công việc khác để cho thân thể và óc không có phút nào nghỉ ngơi mới được.Mỗi bữa kia, một cựu chiến binh trẻ tuổi và tàn tật cùng làm với tôi bảo rằng: "Anh Johnny ạ, anh phải biết hổ thẹn chứ? Trông anh người ta tưởng ở đời chẳng ai khổ bằng anh.Họ bàn cãi rất nhiều mà quyết định rất ít.
