Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.What Ive felt what Ive known never shine through what I knowMáy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay.Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.