Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra.Thôi, bác đừng xuống.Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.Sao lại xé sách hở con.Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.