Nhưng nếu tôi lấy trường hợp một viên chức Luân Đôn làm việc sở từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều (Tại Anh các sở làm việc một hơi như vậy cho những người ở xa sở đỡ tốn công đi về; giữa trưa được nghỉ một giờ để ăn cơm) và sáng mất 50 phút tới sở, chiều mất 50 phút về nhà, thì trường hợp đó cũng gần được là trường hợp trung bình.Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2.Một thất bại, tự nó, có đáng kể gì đâu nếu nó không làm mất lòng tự tin.Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn.Bởi vì trí óc có thể làm việc khó khăn, liên tiếp mà không biết mệt như tay, chân.Bạn sẽ thấy kết quả.Vậy nhất định không được đọc báo trên xe! Thế là đã để dành được 45 phút rồi đấy nhé!Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.mà trong khi làm việc, ông không cho bộ máy của mình chạy hết công suất của nó đâu.Đó, thái độ của thầy phải như vậy.