Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế.Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.Mình được khóc cho mình.Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt.Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.