Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được.Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì.Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.
