Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân.Và vì thế, nó mạnh hơn.Mấy người này trông nhát lắm.Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc.Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
