Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại.Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất.Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ.Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh.Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.
