Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra.Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa.Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị.Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì.Đó là mong muốn của cá nhân bạn.Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai.Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.