Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.Còn sót lại những tôi tiếp tục này.Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn.Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.Có lí do cũng không khóc.Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
