Nguyên nhân thì rất khó xác định.Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận.Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Tôi chưa làm thế bao giờ.Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.Nên cứ phải từ từ từ từ.Còn một ngày nữa mới tới hạn.Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
