Tôi thường bắt tay phu xách hành lý cho tôi dể anh hăng hái và tươi cười suốt ngày.Bây giờ, nghĩ lại, tôi có thấy sung sướng đã quyết định như vậy không?Tôi thấy nó gây nhiều cảm hứng đến nỗi tôi đã phân phát nó ra hàng trăm bản.Rồi tôi bắt chước những ngón hay nhất của họ và sẽ luyện cho tài tôi thành một kết hợp rực rỡ của hết thảy những tài ba đó.Chỉ những điều nào học rồi mà dùng tới thường mới khắc sâu vào óc ta thôi.Vậy thì lo nghĩ về tương lai làm gì?".Khi tôi hỏi bà tại sao lại tự buộc vào khổ thảm làm vậy, bà đáp: "Để khỏi có thời gian ưu tư".Viên kiểm lâm ngồi trên mình ngựa, gần những du khách, liền vui miệng kể cách sinh sống của các giống gấu, nhất là gấu Bắc Mỹ này.Đã lâu rồi, tôi đọc một cuốn sách của James Lane Allen.Họ cũng khuyên anh ta nên lập di chúc đi thì vừa.