Abraham Lincoln nghiệm rằng phần nhiều người ta biết an phận mà được sung sướng.Thanh niên bây giờ không biết thế nào là một ngôi nhà đẹp.Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng.Đặt những câu vấn làm sao cho tự nhiên người ta phải đáp "có".Ví thử tôi đã kiếm cách tự bào chữa thì sẽ xảy ra sao? Sẽ tranh biện và rồi rút cục ra sao, bạn đã biết."Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết.Trong một bữa tiệc, ông khách ngồi bên tay mặt tôi quả quyết rằng câu "Có một vị thần nắm vận mạng của ta, ta cưỡng lại không được" là ở trong Thánh kinh.Không những ông đánh bài thấp mà còn ương ngạnh tới nỗi không ai muốn đánh bài với ông.Vô ích - những lý lẽ đó không đủ.Có thể lập lại hòa bình được không? Không ai biết được.