Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.Bàn tay kia cũng không phải của nàng.Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.Và biết rằng mình biết ít thế nào.Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.Người ta, người ta lấy đấy chứ.Ai theo thì sống, ai chống thì chết.