Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề.Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm.Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.Vậy ra là tại những lần như thế này.Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe.