Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát.Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.Xé chừng chục trang thì bác tôi lên.Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.Lúc thì một vài tháng mới đến một lần.Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.- Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?Cảm thấy khỏe hơn một chút.Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.
