Để người ta phải nể.Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng.Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý.Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở.Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm.Sự im lặng cũng rưa rứa.Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà.