Nhưng liệu ai là người phải chịu trách nhiệm?Tôi đã đến Việt Nam vì nhiều lý do, điều quan trọng nhất là để xem tôi có phải là người can đảm hay không.Sự nhấn mạnh vào sự trừng phạt ở một phía khác cũng chẳng có tác đụng.Tôi khoanh vùng cuộc tranh luận này trong sự thực dụng hơn là mang tính lý thuyết: «Tôi không có câu trả lời có thể áp dụng cho mọi mối quan hệ; tôi tin vào những gì có hiệu quả.Điều khiến cho tôi quay lưng lại với binh nghiệp không phải vì tôi không thích làm nổ tung tất cả lên mà là tôi sợ rằng tôi sẽ thích điều đó quá mức đến thành nghiện.Vấn đề là tình yêu được bày tỏ qua hành vi.Điều này không có nghĩa là chúng ta không học được gì trong những năm tháng đã qua.Không có gì đáng ngạc nhiên, những ai có thói quen muốn kiểm soát hành vi và tính cách của con cái thì cũng có vấn đề với chồng hoặc vợ họ.Nhiều hành vi của chúng ta bị lòng tham và sự cạnh tranh chi phối.Câu hỏi sau có bao hàm sự liều lĩnh.