Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.Bị nghi ngờ cũng đáng.Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu.Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả.Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.Nói chung là vẫn có thể tung cánh.Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng.Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).