Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa.Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.Trẻ con hay người lớn.Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.Hồn nhiên đến đáng thương.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.
