Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.
