"Như vậy, rốt cuộc Nã Phá Luân có ngoại tình thiệt và ông luôn luôn lén lút ra khỏi cung, đội chiếc nón nỉ kéo sụp xuống che mắt, có độc một người hầu cận theo sau, để đi tới nơi hẹn hò với một giai nhân.Mà thiệt vậy, ông nói thay tôi.Phải làm cho sự thực linh động, có thú vị, và kích thích người ta nữa mới được.Năm phút trước, chắc là tôi đã la lên: "Ông giữ lấy bộ đồ quý hóa đó của ông".Hãng của ông cậy ông cất ở Philadelphie một ngôi nhà lớn, hẹn phải cho xong một thời hạn nhất định.Sau cùng, ông ta cố mời ông Gaw dùng bữa trưa với ông ta.Ông giàu có nhờ giọng êm ái, ôn tồn, thân mật của ông.Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho".tôi được tới đây là nhờ thịnh tình của anh em.Thiệt vậy, trong gần một phần tư thế kỷ, bà Lincoln rút dần mạch sống của đời ông bằng cách khích bác, gây lộn, giày vò, đay nghiến ông.