Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:Trong công viên thì toàn ma cô.Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh.Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng.Là thích cái gì thì làm cái đấy.Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi.Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế.Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
