Nó tràng giang đại hải như một bộ bách khoa tự điển vậy.Người hàng xóm đó suy nghĩ và hành động như vậy vì họ có lý của họ.Trong suốt câu chuyện tôi chỉ nói tới điều mà ông ta quan tâm tới, tôi chỉ tìm kiếm và bày tỏ cho ông ta cách đạt được ý muốn đồ thôi.Ông thân ông làm thợ rèn và hồi nhỏ ông học ít lắm.Một nhà tâm lý viết: "Thử bình tâm tự xét, bạn sẽ thấy điều mâu thuẫn sau này: bạn mê man chú ý tới việc riêng của bạn mà thờ ơ với hết thảy mọi việc trên thế giới.Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2.Trước hết, bạn hãy nói: "Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông".Mà ta lại quên điều đó, có khi không biết tới nữa."Hôn nhân là việc quan trọng nhất trong đời, quan trọng hơn cả sinh và tử".Anh này nhút nhát, đứng xa xa, không nói nửa lời, mà tên của anh trước sau chỉ nhắc tới có một lần, vậy mà trước khi từ giã, Tổng thống đưa mắt kiếm anh ta, bắt tay anh ta, gọi tên anh ta và cám ơn đã mất công tới.
