Lại nói chuyện đi đá bóng.Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.