Sẽ đến một lúc chúng ta chợt nhận ra giá trị sâu sắc của hạnh phúc, tình yêu - thật giản dị, thật mới mẻ, lắng đọng trong tâm hồn, bừng sáng như ngôi sao chỉ đường, khiến ta thao thức, cảm nhận đến nỗi chúng ta muốn được chia sẻ cảm xúc với ai đó.Ngược lại những người sống mà không có mục đích, hoài bão thì sau cùng cảm giác về cuộc sống mình chỉ là tồn tại hơn là sống.Đôi lúc tự nhiên chúng sẽ tự biến mất nếu chúng ta vượt lên, không "moi nó ra" để "đẩy" nữa.Chúng ta đều biết câu ngạn ngữ: "cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng chỉ bắt đầu bằng một bước chân".Khi bạn bè, đồng nghiệp hay các thành viên trong gia đình có điều bất hoà với nhau, bạn sẽ cảm nhận được điều đó.Nên xây dựng hy vọng trên những điều thật sự quan trọng với bạn, và nên cho phép mình tận hưởng nhiều niềm vui hạnh phúc khác nhau, hơn là để mình phải gục ngã vì chỉ bám vào một kỳ vọng dù bạn cho là quan trọng nhưng mong manh.Bạn cần phải xác định rõ bạn quan tâm đến điều gì làm bạn hạnh phúc và điều gì khiến bạn buồn phiền.Đôi khi họ còn thi vị hoá nỗi buồn, hay nói một cách khác, họ không dám dũng cảm từ bỏ nỗi đau mà muốn mang theo nó suốt đời với những lý giải mà theo họ là có lý.Các học giả tự hỏi rằng: liệu một gia đình nông nghiệp, phong kiến - nơi có mối quan hệ đại gia đình vững chắc với những quy định ngặt nghèo, khắt khe - có thật sự là lý tưởng cho con người hiện nay và liệu bài học của thời trước có thể áp dụng cho thời nay được không?Để đến một lúc nào đó, họ chợt nhận ra rằng mục tiêu ấy không dành cho họ, và họ lại mất nhiều thời gian để băn khoăn, suy nghĩ không biết phải bắt đầu lại như thế nào.
