Bố bảo: Đáng xem thật.Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.Phố phường quanh nhà lại bình thường.Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt.Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm.Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.