Quả thực lâu lâu cũng thành quen.Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm.Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.Ba năm… Ba năm thì không tính được.Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
