Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.Bạn không mong bác đọc lắm.Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời.Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai.Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
