Chúng ta thường nhìn nhận thế giới như một sự phản chiếu hình ảnh bản thân.Nhưng anh không còn là loại người như thế nữa.Nếu không kể gì nhiều về chuyến đi thì mới là đáng ngờ.Đoạn trao đổi dưới đây trích từ một cuộc họp báo giữa phóng viên Helen Thomas và Ronald Ziegler, thư ký báo chí của Tổng thống Nixon, về vụ Watergate (một vụ bê bối tình báo chính trị lớn nhất nước Mỹ năm 1974 khiến Nixon phải tuyên bố từ chức).Tuy nhiên, câu này buộc người đó phải nhắc lại câu trả lời của họ.Nếu ai đó không trung thực với bạn, bạn muốn hét lên: “Anh là kẻ nói dối tồi tệ! Tôi biết anh chỉ làm tôi bực tức.Một số manh mối gắn với những nguyên tắc cơ bản của ngôn ngữ cử chỉ, trong khi số khác lại sử dụng những quy trình và kỹ thuật tiên tiến hơn như trọng tâm ngôn ngữ tâm lý và khái niệm lựa chọn ngôn ngữ thần kinh.Người đó có hành động di chuyển rời xa khỏi người kết tội, có vẻ hướng tới lối ra.Liệu hành trình này có được như thế không?”Một người quen của tôi từng làm việc cho phòng nhân sự của một công ty tài chính lớn rất thích phương án này.