Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi.Đất ở chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước.Và tôi cũng có thể tạo nên những may mắn khác.Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau.Bất cứ cái cây nào cũng sẽ rất vui mừng nếu ngươi làm điều đó cho nó.Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu."Đây có vẻ là một nơi thích hợp đây" - chàng thầm nghĩ.Một thoáng suy nghĩ.Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân.Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau khiến Nott giật mình đứng bật dậy.