Phải chăng đó là vâng phục? nếu phải, thì tôi không ưa chút nào.Giờ đây bạn không còn bị stress nữa, không còn chia cắt bản thân thành hai phần nữa.Nếu một con cá được sinh ra trong bể nước nhà bạn và bạn đặt tên cho nó là Bóng, lập cho nó một tờ khai sinh, bảo cho nó biết phả hệ của gia tộc nó, rồi hai phút sau đó nó bị một con cá khác nuốt chửng đi – đó mới là bi thảm.Biết rõ nó hiện diện ở đó.Khi ấy bạn phải giáp mặt với cái chết, về thân xác hay tâm lý.Không làm bẩn linh hồn.Bạn cống hiến cho người khác khoảng không gian – không gian để hiện hữu.Cho nên bạn cần phải triệt ngộ các xúc cảm của mình để có thể cảm nhận chúng, nhiên hậu mới có thể cảm nhận được những thứ vượt quá phạm vi của chúng.Bạn sẽ trở nên phi thực.Tại sao hầu hết các tôn giáo đều lên án hoặc chối bỏ xác thân? Dường như các hành giả tâm linh luôn luôn xem thân xác là vật chướng ngại hay thậm chí là căn nguyên của tội lỗi.
