Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.Tay tiếp tục thả giấy vào.Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng.Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.Để râu toàn bọn chả ra gì.
