Chúng tôi đã nói ái tình của nam giới bám vào nhan sắc.Tâm hồn họ tự nhiên cỡi mở.Họ bất kể chấm phết, dụng ngữ, mệnh đề.Tôi thấy lời phê phán nầy gắt quá.Kiếp sống vì đó bị thất bại.Nó không phải là một trò chơi.Ơû trên có chỗ tôi nói họ mơ mộng.Tôi biết một vài nam sinh nọ vì oán giận thầy giám thị mà không biết làm sao trả thù, lợi dụng lúc dọn đồ ăn sáng cho thầy giám thị, họ đi tiểu trong bình cà phê.Tôi biết lối học từ chương ngày xưa không hay và học mà không hiểu có thể không hành.Tình yêu của những kẻ mắc tật không khác ái tình của người lành mạnh.
