Cho đến năm 12 tuổi, mỗi năm tôi không có cắc rưỡi để tiêu riêng.Thề rồi trong khi đánh lại bức thư kia, đột nhiên tôi nghĩ rằng có bao nhiêu người khác chờ sẵn, chực nhẩy vào chiếm chỗ tôi đang làm.Khi nào nhận thấy được điều đó, thì con trở về và con sẽ hết bệnh".Tôi nắm chặt và quay mạnh quả nắm rồi bước vào, tiến thẳng lại người đó mà ưởn ngực, quả quyết, trang trọng, tươi cười chào: "Kính ông Smith, tôi là John R.Mà mấy đứa con ấy có cám ơn anh ta không? Không.Ông ta liền đáp nếu tôi không chịu đánh lại thì ông sẽ kiếm người khác! Tôi nghe mà muốn nổi doá.Ta muốn thu cho đầy túi, vơ được cái gì thì vơ, vơ ngay bây giờ.Tôi gặp bà ta ngồi với ông chồng trong một toa xe lửa có phòng ăn, từ Nữu Ước về một xứ có trại ruộng của tôi là Missouri.Phải là một người thông minh, một nhà mô phạm như ông mới có thể xử sự như vậy.Tôi đem hết thời giờ, nghị lực và hăng hái để làm nghề mới của tôi".
