Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Vì vậy, theo thiển ý, công việc phải làm trước hết trong ngày là coi chừng bộ óc ta làm việc.Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.Ta coi hát, đương tươi cười thì giữa hai màn, bóng ma đó đưa ngón tay trỏ chỉ còn xương với da, ra hiệu cho ta và ta mất vui ngay.Còn trong trường hợp trung bình thì tôi khuyên bạn nên lập chương trình cho sáu ngày một tuần thôi.Vậy mà bạn đương đi tìm hạnh phúc, phải không? Bạn tìm thấy nó chưa?