Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.Anh đang hạnh phúc.Tôi đã đến đó và đã trở về.Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.