Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.Hiếm người thấy đỏ mặt.Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.Miệng họ mặc kín mít áo quần.Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Chỉ là chuyện phiếm thôi.Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào.Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ.
