Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu.Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình.Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.