Trái lại, người khôn ngoan, khi thấy mình chỉ được vỏn vẹn một trái chanh nhỏ, sẽ tự nhủ: "Lần thất bại này dạy ta nhiều nhiều hay lắm đấy.Nhưng bấy nhiêu chưa đủ, vì những công việc làm đó gần như máy chạy không phải suy nghĩ, cho nên tôi vẫn lo buồn.Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận.Hồi 30 tuổi, tôi quyết chuyên viết tiểu thuyết.Vì chúng tôi tuần tự theo một con đường hợp lý để tới một kết quả hữu lý.Aristote nói: "Người lý tưởng tìm cái vui của mình trong sự giúp đỡ kẻ khác, nhưng mắc cỡ khi phải chịu lụy ai."Tôi kể nỗi lo lắng với bạn bè.Rồi chúng tôi quỳ xuống và cầu Đức Chúa Cha thương yêu, che chở.Tôi xin đơn cử truyện một người bán sách thất vọng, ông John R.Em muốn khóc, thầm nghĩ: "Tại sao lại có sự vô ý kia khiến cho chiều nay mất vui đi như vậy? Nhưng sau em tự nhủ: "Tại sao mất vui? Cứ nhất đinh vui đi nào! và em vô phòng ăn, đành mang tiếng với bạn bè là người nội trợ dở, còn hơn là tiếng cáu kỉnh, xấu thói.
