Hôm nay lại bị cấm túc thế này.Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.Thích làm cả cái mình không thích.Nó như bộ mặt cái giấc mơ.Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.