Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.Nếu bạn tưởng rằng cứ lấy giấy bút lập một thời dụng biểu tài tình là đạt được lý tưởng, thì thà bỏ phất hy vọng đó đi còn hơn.Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống.Nhiều người tối nào cũng ngồi rồi vì họ nghĩ rằng nếu không ngồi rồi thì chỉ có cách là học văn chương, mà chẳng may họ lại không thích văn chương.Bạn phải dùng thời gian đó để tạo sức khoẻ, lạc thú, tiền bạc, danh vọng và tu luyện tâm hồn.Phải học tập một cái gì đó lâu dài.Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.
