Nhưng lời khuyên của tôi như nước đổ lá khoai.Ông bảo một nhóm sinh viên làm những chắc nghiệm mà ông biết trước rằng họ không thích chút nào hết.Ông kể: "Nhưng cũng may, tôi còn một đứa con trai bốn tuổi.Bạn muốn biết làm sao để biến hoá cái tội ngày ngày rửa bát thành một việc lý thú không? Chắc là có.Bạn sẽ tự than: "Trời hỡi trời!" Nếu tôi hết được bệnh này thì tôi sẽ sung sướng tuyệt trần, thề không giờ còn lo buồn gì nữa".- Cầu chưa bao giờ sập hết.Tôi đáp không có việc nào bỏ dở hết.Sau nhờ được ông bà Loftin dắt tôi về nuôi tại trại ruộng, cách tỉnh độ 13 cây số.Tôi xin giảng bạn nghe.Tất nhiên thế, không thể khác được.