Yêu là tự hiến, và nên xứng đáng để thụ nhận.Có nhiều điều lúc bé thơ họ ngó bằng cặp mắt bồ câu vô tư: họ cười rồi khóc, mới khóc lại cười.Sau hết một ác quả quan hệ là ý chí chịu thiệt thòi nhất .Nếu người gia nhập vào một tổ chức tu hành, họ chán nản về thế gian mà cũng không tha thiết với đời muối dưa.Rồi khi thèm khát nhục lạc mà bất kể lương tâm nữ thì người ta ngần ngại gì mà không đem các mánh lới cáo già để lường gạt.Đừng nói chỉ bạn gái có kẻ thèo lẽo.Thấy bạn vui vui, hơi tử tế, hy sinh chút ít, vội cho là bạn tốt.Rồi oái ăm nữa: trong khi Josephine chùng lén ăn vụng tình yêu với Charle, qua mặt Nã Phá Luân, vơ vét tiền của, của người anh hùng hy sinh nầy để nuôi Charle thì anh chàng có máu sở khanh lại say mê hằng lố cô đ ào, kỹ nữ khác.Lòng họ lâng lâng nghe mà cũng băn khoăn.Vì lòng nghe trống rỗng nên khi kinh nghiệm cùng Đấng Thiêng liêng họ nghe nguội lạnh gần như thất vọng.