Viên kiểm lâm ngồi trên mình ngựa, gần những du khách, liền vui miệng kể cách sinh sống của các giống gấu, nhất là gấu Bắc Mỹ này.Lần nào về thăm nhà vài ngày trước lễ Giáng Sinh thì tôi cũng được ba tôi kể cho nghe đã mua than và thức ăn cho một người "đàn bà goá", đông con mà nghèo khổ nào ở trong tỉnh.Rồi tôi ngội dậy lúc nào không hay.Xe cứ trượt đi, khó kềm tay lái được.Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích.Năm 1932, bà sống trơ trọi trong một căn nhà có ba phòng.Khi thang ngừng ở một từng nọ, ông xin tôi tránh lối cho ông đẩy ghế ra: "Xin lỗi ông, tôi làm phiền ông quá".Vì không thuê được phòng ngủ, tôi đành thuê phòng trong một ga ra xe hơi.Má tôi đi được ba năm thì ba tôi bị tai nạn mà mất.Có thiệt tôn giáo mang lại cho ta sự bình tĩnh và can đảm không? Tôi xin nhường giáo sư William James đáp: "Mặt biển động sóng như đáy biển vẫn im lặng.
