Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).Dùng hay không dùng thì có sao.Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.Và xã hội nó đâm ra thế này.Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc.Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.Những giọt nước mắt bằng gỗ.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.
