Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.Tất cả mãi mãi là tất cả.Mất cái giấc mơ đấy.Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta.Đây là một sự tham lam.Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
