Tôi nói: "Châu Phi có nhiều cái thú lắm.Mắt lòa, cụ không trông rõ hình, nhưng câu hỏi độc nhất của cụ là: "Trong hình bà bận áo gì, cháu?".Nghĩ tới quá khứ của tôi, tôi tự hỏi với tính tình như vậy, làm sao tôi có thể bán được một món hàng gì chứ.Năm 1922, ở Californie có một thanh niên nghèo khổ, sống với vợ.Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao.Vô ích - những lý lẽ đó không đủ.Ông bạn tới Bạch Cung và Lincoln nói với ông trong mấy tiếng đồng hồ về tờ bố cáo ông tính công bố để thủ tiêu chế độ nô lệ.Nhưng tôi không trách ông đâu.Anh cho một người phụ việc lại thế.Vậy mà khi qua đời, ông là một nhà văn giàu nhất thế giới.