Và cứ nửa giờ thì boong một phát.Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau.Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)Nên cháu mới dám cãi như thế.Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình.Mấy ý tứ chợt ngân nga:Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.Mình được khóc cho mình.
