Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới.Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền.Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.